về nỗi buồn

Tranh Mưa vẽ, 2011

“Tôi cho rằng phần lớn nỗi buồn của chúng ta chỉ là những khoảnh khắc căng thẳng, khi ta như tê liệt bởi không còn cảm thấy điều gì mới mẻ sinh động nữa. Vì ta quá cô độc trước hiện hữu xa lạ vừa xâm nhập vào ta; vì mọi điều ta tin tưởng thân quen đã bị tước đoạt khỏi ta trong thoáng chốc; vì ta chênh vênh giữa dòng chuyển tiếp nơi ta không cách gì đứng vững. Đó là lý do tại sao nỗi buồn trôi đi: hiện hữu mới bên trong ta, vừa mới xuất hiện, đã đi vào trái tim ta, vào đến căn phòng sâu kín nhất và thậm chí đã không còn ở đó, mà đã đang chảy trôi trong mạch máu của ta. Ta không biết đó là gì. Ta thường dễ dàng nghĩ rằng không gì đã xảy ra cả, nhưng ta vẫn thay đổi, như ngôi nhà đã thay đổi khi khách lạ bước vào. Ta không biết ai đã đến, có thể sẽ không bao giờ biết, nhưng rất nhiều dấu hiệu đã chỉ ra rằng đây chính là cách tương lai đã đi vào trong ta để biến đổi ta, rất lâu trước khi nó thực sự xảy ra. Và đó cũng là lý do tại sao cần phải ở một mình và cần phải thật sự chăm chú khi buồn: bởi vì những khoảnh khắc bất động tưởng như không có gì xảy ra này, khi tương lai đang đi vào trong ta, thực ra gần gụi với đời sống hơn rất nhiều những sự kiện ồn ào ngẫu hứng khác xảy ra với ta từ bên ngoài. Ta càng im lặng, càng kiên nhẫn và rộng mở, sự hiện diện mới càng đi vào ta sâu hơn và trầm lặng hơn, và ta càng có khả năng trở thành nó, và biến nó thành định mệnh của riêng mình.”

“It seems to me that almost all our sadnesses are moments of tension, which we feel as paralysis because we no longer hear our astonished emotions living. Because we are alone with the unfamiliar presence that has entered us; because everything we trust and are used to is for a moment taken away from us; because we stand in the midst of a transition where we cannot remain standing. That is why the sadness passes: the new presence inside us, the presence that has been added, has entered our heart, has gone into its innermost chamber and is no longer even there, – is already in our bloodstream. And we don’t know what it was. We could easily be made to believe that nothing happened, and yet we have changed, as a house that a guest has entered changes. We can’t say who has come, perhaps we will never know, but many signs indicate that the future enters us in this way in order to be transformed in us, long before it happens. And that is why it is so important to be solitary and attentive when one is sad: because the seemingly uneventful and motionless moment when our future steps into us is so much closer to life than that other loud and accidental point of time when it happens to us as if from outside. The quieter we are, the more patient and open we are in our sadnesses, the more deeply and serenely the new presence can enter us, and the more we can make it our own, the more it becomes our fate.”

― Rainer Maria Rilke

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s