ngày em đọc những dòng này

Hôm nay, em đọc vài điều khiến em xúc động và giúp em nhận ra không còn nỗi sợ nào để phải sợ nữa. Không còn nước mắt để phải khóc. Không còn cổ để phải treo lên vì nhục nhã. Rằng mỗi khi em nghĩ rằng em đã xúc phạm ai đó, em chỉ tưởng tượng ra thôi và thực ra tất cả họ đều yêu thương em và không gì có thể thay đổi điều đó. Rằng mọi người và mọi điều đều sống bên trong em. Rằng điều đó cũng không làm cho bất cứ gì trở nên bớt thực hơn.

Rằng những đụng chạm nhẹ nhàng sẽ thay đổi em và ở lại với em lâu hơn là những va đập mạnh.

Rằng một mình có nghĩa là em đang tự do. Rằng những người tình cũ nhớ em và những người tình mới muốn em và người tình hiện tại đúng là người mà em cần ở cạnh. Rằng dòng điện li ti đang chạy xuống cánh tay em chính là lông vũ của thiên thần và họ liên tục thì thầm vào tai em, nếu em chọn lắng nghe họ nói. Rằng mọi điều em muốn xảy ra, sẽ xảy ra, nếu em quyết định rằng em thực sự muốn chúng. Rằng mỗi khi em nghĩ một điều buồn, em có thể nghĩ một điều vui thay thế. Rằng em hoàn toàn kiểm soát điều đó.

Rằng những người làm cho em cười là những người đẹp hơn những người đẹp. Rằng em cười nhiều hơn em khóc. Rằng khóc là tốt cho em. Rằng những người mà em căm giận rất mong em ngưng giận và chính em cũng mong việc đó. Rằng bạn bè em chính là phản chiếu những phần tốt đẹp nhất của em. Rằng em lớn hơn tổng của tất cả mọi điều em biết và tất cả cách em phản ứng với chúng. Rằng nhảy múa đôi khi quan trọng hơn là nghe nhạc.

Rằng những khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất, khó xử nhất trong cuộc đời em chỉ tồn tại trong trí nhớ của riêng em mà không của ai khác. Rằng không ai đánh giá em khi em bước vào phòng và tất cả những gì họ muốn biết đó là em có đánh giá họ không. Rằng những gì em tạo ra và những gì em làm với thời gian của em quan trọng hơn là những gì em hiểu. Rằng sự khác biệt giữa công việc và nghệ thuật chỉ là niềm đam mê. Rằng chẳng việc nào trong hai việc đó định nghĩa được em. Rằng nói chuyện với người lạ chính là cách em kết bạn.

Rằng một ngày tồi tệ rồi sẽ kết thúc nhưng một nụ cười sẽ đi khắp thế gian. Rằng cuộc sống liên tục tự mâu thuẫn chính nó. Rằng chính đó là lý do tại sao nó đáng sống.

Rằng sự khác nhau giữa nỗi đau và tình yêu là thời gian. Rằng tình yêu chỉ thực đến mức em muốn. Rằng ngày nào mặt trời cũng mọc lên và tùy em có muốn mọc cùng với nó hay không. Rằng quyết định của em bây giờ, chính thời điểm này, sẽ thay đổi tương lai. Mãi mãi. Rằng mưa rất đẹp.

Và em cũng thế.

—-
Mưa dịch từ I wrote it for you của pleasefindthis

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s