Three Billboards Outside Ebbing, Missouri

Một bà mẹ có con gái tuổi teen bị hiếp và giết bằng cách đốt cháy. Hơn nửa năm trời, bà không nhận được bất cứ thông tin nào hoặc thấy động thái gì từ phía cảnh sát trong việc truy tìm hung thủ. Bà quyết định thuê 3 tấm biển quảng cáo lớn chạy 3 dòng chữ:

“RAPED WHILE DYING”

“AND STILL NO ARRESTS?”

“HOW COME, CHIEF WILLOUGHBY?”

Willoughby là tên cảnh sát trưởng của hạt Ebbing, bang Missouri, một địa điểm hư cấu, nơi câu chuyện diễn ra, và cũng là người mà bà mẹ cho rằng cần phải chịu trách nhiệm trong việc đòi lại công lý cho bà.

Nhưng biết đòi công lý ở đâu? Tất cả mọi người, bao gồm người mẹ đau đớn và giận dữ, vị cảnh sát trưởng bất lực, gã cảnh sát viên ngớ ngẩn đầy cảm tính, em trai đau khổ và người cha bệnh hoạn của nạn nhân, nha sĩ béo, cha cố béo, và mọi người khác trong làng… không một ai biết công lý ở đâu, và, quan trọng hơn cả, tùy vào trải nghiệm sống mà mỗi người đều có một định nghĩa riêng, một khái niệm riêng về công lý. Và cái gọi là hệ thống công lý hiện hành thì lộ rõ sự bất lực trong việc hàn gắn sự đứt gãy chia tách này, lại càng không có cách nào ngăn cản được hậu quả bạo lực của nó. Tất cả cuộn xoáy vào nhau như một cơn bão dữ dội khủng khiếp.

Giữa bão tố mịt mùng ấy, vẫn luôn có những tia sáng le lói của sự tử tế, của lòng vị tha, của sự chân thật. Sự chân thật là đặc tính nổi bật và mạnh mẽ nhất của bộ phim này. Nó phản kháng, nó nổi dậy, nó lột trần mọi thứ kinh tởm đằng sau sự đèm đẹp và ngái ngủ của thế giới nơi chúng ta đang sống. Nó đòi hỏi chúng ta phải nhìn vượt lên, nhìn sâu hơn, để thấy không chỉ một tội ác đơn lẻ ở một vùng quê nước Mỹ. Nó tuyên bố chính thế giới xinh đẹp này mới là thứ đang bị cưỡng hiếp trong lúc đang chết dần. Nó chính là tấm biển quảng cáo lớn, là tiếng gào thét thống thiết từ sâu thẳm tâm can, là cú tát mạnh mẽ vào mặt những người còn đang trốn tránh, còn đang sợ hãi, còn đang ngủ quên. Nó thúc giục và ra lệnh cho mọi người hãy thức dậy, và đối mặt.

Đối mặt với cái gì? Đối mặt với sự tuyệt vọng. Rằng không thể có bất cứ một lối thoát nào khả dĩ nếu chúng ta tiếp tục sống như cách chúng ta đang sống hiện nay. Rằng mọi hy vọng chỉ là ảo giác, mọi nỗ lực chỉ là tạm thời, và mọi đau đớn quằn quại đều hoàn toàn vô nghĩa. Chúng ta phải đi cho đến điểm tận cùng, chấp nhận nó, khóc và cười với nó bằng gan ruột chúng ta, để rồi mới có thể thực sự nhận ra “tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa”.

Như tất cả mọi lời tuyên bố chân thật, bộ phim không đưa ra kết luận. Bi quan/lạc quan, hy vọng/tuyệt vọng, cam chịu/bắt tay vào hành động: nó để lại quyền quyết định cho mỗi nhân vật, cũng là mỗi chúng ta. Đó là lời mời gọi tha thiết nhất, trí huệ nhất, từ bi nhất khởi đi từ trái tim của người nghệ sĩ – cũng chính là nơi mà Thượng Đế cư ngụ. Xem phim này, bạn hãy thật im lặng, để nghe được lời thì thầm của Ngài.

Còn rất nhiều tiếng cười, và nhiều cái đẹp trong phim. Nhưng tiếng cười thì không thể kể, cái đẹp thì không thể nghĩ bàn. Tôi để dành những thứ đó để các bạn nhâm nhi thưởng thức. Để kết, tôi chỉ chép ra đây một vài dòng trong bức thư mà Cảnh sát trưởng Willoughby gửi cho Jason, nhân viên của anh:

“…Dù vậy anh vẫn nghĩ là cậu quá giận dữ. Anh biết từ khi cha cậu mất cậu phải chăm sóc mẹ cậu các thứ, nhưng nếu cậu cứ giữ quá nhiều căm hận như vậy trong lòng, anh không nghĩ là cậu có thể bao giờ trở thành – điều mà anh biết cậu muốn trở thành – một cảnh sát điều tra (a detective). Vì cậu có biết để trở thành cảnh sát điều tra thì cần gì không? Cậu hẳn sẽ co rúm lại khi anh nói điều này, nhưng điều cần thiết để trở thành cảnh sát điều tra… là TÌNH YÊU. Vì qua TÌNH YÊU có AN TĨNH, và qua AN TĨNH có TƯ DUY. Và đôi khi cậu cần tư duy để điều tra các thứ, Jason à. Đó có lẽ là tất cả những gì cậu cần. Cậu thậm chí không cần đến súng. Và cậu chắc chắn không cần sự CĂM THÙ. Sự căm thù chưa bao giờ giải quyết được bất cứ vấn đề gì. Nhưng AN TĨNH thì có, và TƯ DUY cũng vậy. Cậu thử xem. Thử một lần để đổi gió xem thế nào. Không ai nghĩ cậu là gay đâu. Hoặc nếu đứa nào nghĩ vậy, thì gô cổ chúng nó lại, vì tội kỳ thị giới tính! Chúng nó há chẳng sẽ sốc hàng lắm hay sao?…”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s