Untitle

Naoki Urasawa, tác giả của bộ truyện tranh Monster, từng viết một bộ truyện tranh khác dài hơn, tham vọng hơn, chưa từng xuất bản ở Việt Nam, là bộ 20th Century Boys. Trong bộ này, có một con rô-bốt khổng lồ, trông bề ngoài rất hoành tráng và hùng mạnh. Nhưng nếu chỉ cần nhìn ra đằng sau lưng nó, sẽ thấy một mớ rác rưởi bùng nhùng, tả tơi toàn là giẻ rách, sắt vụn. Con rô-bốt ấy, theo chỗ tôi hiểu, là ẩn dụ mạnh mẽ cho cái gọi là nền văn minh của con người. Nền văn minh này, và hầu hết những gì nó sản xuất ra, chỉ tạo nên được những giá trị ghê gớm bóng bẩy trên bề mặt, để hù dọa những kẻ nhát gan, để lừa bịp những kẻ tham lam ngu muội. Ở bên trong – ở đằng sau – thảy đều đang lung lay và thối rữa.


Tôi viết những dòng này khi thấy khắp nơi quanh mình những con rô-bốt được dựng lên, được nuôi lớn, và từ bên trong mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Chẳng cần nhìn, chỉ cần ngửi, có thể nghe mùi rác rưởi, mùi của thoái hóa, của băng hoại, của sự sa đọa, của sự giả tạo, độc ác, ngu si, của mọi phần tối tăm nhất của con người. Có những nơi, những phần này được đắp điếm tốt hơn, trang điểm mỹ miều hơn, xịt nước thơm kỹ càng hơn. Có những nơi, chúng cứ lòi ra một cách thô lậu, vì những con rô-bốt xịn nhất cũng vẫn còn chưa đủ tinh vi. Hoặc chỉ đơn giản là chúng chẳng thèm quan tâm, bởi cư dân chốn ấy vốn sinh ra đã dễ dãi và thờ ơ.


Khi cơ thể gặp chất độc qua đường tiêu hóa, nó tạo ra phản ứng nôn mửa để đẩy chất độc ra ngoài. Sự độc hại của cái gọi là nền văn hóa/văn minh này chảy tràn vào từ mọi ngõ ngách, mà việc viết ra mấy dòng này chỉ là nỗ lực tuyệt vọng để thải độc. Cần phải rất, rất mạnh để có thể sống ở trong vũng bùn này, rồi chuyển hóa nó thành hoa sen. Thường, bùn chỉ tạo thêm bùn. Giống như chuyện những con khỉ trên đảo cứt.


Không buồn, cũng chẳng phải cay đắng hay bi quan, chỉ là một cảm giác trống rỗng, đứt gãy, khô nẻ. Cảm giác đối diện với sự thối rữa của con người, kẻ đã lỡ nhìn xuyên qua những lớp vỏ lấp lánh. Cảm giác của một người trên sa mạc khác như thế này – Saint Éxupéry đã kể lại điều đó. Cảm giác của kẻ dưới giếng của Murakami, hay tên dưới hầm của Dostoevsky, hay gã lang thang của Hesse, cũng đều không như thế. Không một nhân vật nào diễn tả được cảm giác này, vì chưa ai từng sống ở nơi đây, trong bối cảnh này, thời đại này.


Chỉ rất ít người hiểu được cảm giác này. Đó hầu hết là những con bệnh tinh thần. Số còn lại, những kẻ không hiểu, và nhiều kẻ không bao giờ hiểu, cũng là những con bệnh nặng, chỉ là theo một kiểu khác. Không ai lành mạnh nổi nơi đây.


Thứ duy nhất đứng đối diện với con rô-bốt trong 20th Century Boys là một chàng nhạc sĩ lang thang, tóc tai bù xù râu ria lởm chởm, người chỉ có mỗi một vũ khí là cây đàn, kẻ một mình quyết tử với con quái vật khổng lồ kia bằng bài hát duy nhất của mình. Nhưng chuyện kể thì chỉ để kể chuyện vậy thôi. Sau đó, mọi thứ vẫn cứ tiếp tục, trái đất vẫn quay, khi còn có thể.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s