Ý nghĩa cuộc đời

Ảnh Mưa chụp, 2018

“Ý nghĩa của cuộc đời là đi tìm hạnh phúc” – bọn bất hạnh hay nói câu này.

“Ý nghĩa của cuộc đời là tiến hoá/trưởng thành/học hỏi” – bọn chưa tiến hoá/thiếu trưởng thành/ít học hay nói câu này.

“Cuộc đời hoàn toàn vô nghĩa” – bọn không tìm thấy ý nghĩa cuộc đời hay nói câu này.

“Ý nghĩa sự sống được con người duy trì trong bản thân họ như một nhiệm vụ. Nhiệm vụ này là duy nhất, riêng có, không thể thay thế và không thể bù đắp bằng bất cứ gì. Nhiệm vụ này mỗi người đều phải tự biết, ngoài họ ra không ai có thể biết thay họ. Việc thực hiện nhiệm vụ này không là gì khác ngoài hiện thực hoá ý nghĩa đời sống. Đấy là cái mà con người bằng đời sống của họ, trong đời sống của họ, từ đời sống của họ và vì đời sống của họ mà hành động.” – bọn đọc Hamvas Béla hay chép mấy câu này.

Ghi chép ngắn về NƯỚC

Cháy/Chảy, tranh Mưa vẽ digital, 2011

Tổ tiên người Việt đã cực kỳ sâu sắc khi gọi nơi mình sinh sống là nước. Cảm thức nguồn cội mạnh và xa hơn hẳn mấy chữ tiếng Anh nation, country, state, homeland, tiếng Pháp pays, tiếng Latin patria. Đám Tây lông chỉ nghĩ được đến nhà chúng nó hay đất đai của tổ tiên, còn người Việt đã tư duy cỡ Thales của Hy Lạp cổ: rằng nước là vật chất cổ đầu tiên của thế gian, là nguồn gốc của vạn vật, bao gồm con người.

“Bởi vì nước là nguyên tố duy nhất được sắp xếp bằng đầy đủ bốn đặc tính, nước linh hoạt nhất, dễ biến hoá nhất, thay đổi nhẹ nhàng nhất cái trạng thái đậm đặc của nó, nước biến thành không khí và lửa và đất một cách dễ dàng nhất.

Và nếu hình ảnh cổ của nước tương đồng với người đàn bà, nó cũng duy trì thường xuyên các đặc tính của đàn ông trong bản thân. Nước là người mẹ, đời sống sinh ra từ nó, nhưng mặt khác nước rơi xuống mặt đất khô cằn cũng giống như tinh dịch rơi vào tử cung cháy bỏng, và thụ tinh đất.

Bởi vậy thuật giả kim biết đến ba loại nước: nước tinh dịch giới tính nam, nước sinh đẻ và dinh dưỡng giới tính nữ, và nước adrogun cân bằng trong đàn ông và đàn bà, để trở thành siêu giới tính. Đây là aqua ignificata, là nước cháy, lửa-nước, cái mà chiêm tinh học gọi là Bọ Cạp. Đây là sự gặp gỡ giữa nước với logo, với tinh thần cháy bỏng, với ngôn từ, với tư tưởng, với lửa tạo dựng.”

– Minh Triết Thiêng Liêng tập II của Hamvas Béla, NXB Tri Thức

Đến đây, hãy nhớ đến Phạm Công Thiện, trong lời đề từ của ông cho quyển “Ý thức mới trong văn nghệ và triết học“:

GỬI MỘT NGƯỜI ĐỌC KHÔNG QUEN 
CÙNG CHÁY MỘT THỨ LỬA THIÊNG NHƯ TÔI 
CÙNG ĐƯỢC NUÔI BẰNG MỘT THỨ NƯỚC ĐIÊN NÀO ĐÓ CHẢY TRÔI NHƯ TÔI 
CÙNG SỐNG NHƯ TÔI ĐANG SỐNG 
CHÁY 
VÀ CHẢY 
CHÁY VÀ CHẢY KHÔNG NGỪNG…

Đổi một chút thanh, chuyển một chút âm, là cháy đã thành chảy, là lửa đã thành nước, và dòng tư tưởng đã được tạo dựng. Tiếng Việt kỳ diệu như thế đó. Đừng quên.